1 tháng 6, 2011

Hè lại về...

   Mỗi khi vang lên tiếng ve râm ran, nhìn lên cây phượng vĩ trước nhà thấy lấp ló một vài bông đã chúm chím đỏ, tôi không khỏi chạnh lòng khi nhìn thấy những cảnh tượng đó. Hè này tôi về nhà thăm nhà sau một năm đi học xa, như thường ngày, sau khi chơi cầu lông cùng mấy anh em bên nông trường về tôi lại đi ra rẫy cà phê phụ giúp bố mẹ. Con đường đó đi qua một ngôi trường cấp 3 mà trước kia tôi đã học, thường ngày tôi đi không có gì đáng chú ý cả. Nhưng hôm nay có một điều làm những kỷ niệm ngày xưa trong tôi bừng sống lại. Nhìn những cô cậu học sinh với những tà áo trắng chụp ảnh lưu niệm cùng thầy cô, bạn bè và hàng phượng vĩ,... Đang đi trên đường mà dường như tôi đang lạc vào quá khứ 3 năm trước. Lúc đó tôi cũng như thế này đây; với thầy cô, với bạn bè, với những dòng lưu bút, những chiếc áo trắng chằng chịt chữ ký của đám bạn và những giọt nước mắt trong phút chia tay trước khi mỗi người tìm đến một chân trời mới. Và sao có thể không nhớ đến cô bé lớp ngồi cùng dãy bàn của tôi được, khi còn học cùng nhau thì không lúc nào là không cãi nhau cả nhưng khi xa rồi thì... nhớ lắm. Đó là mối tình đầu của tôi dù chưa nói bao giờ. Những kỷ niệm đó sẽ mãi khắc sâu trong tim tôi và là hành trang theo tôi suốt cuộc đời này!


Bài hát: Phượng hồng (Nhạc Vũ Hoàng, Thơ Đỗ Trung Quân, Ca sĩ Bằng Kiều)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog của mình!